“Chị đã hết hy vọng nhưng chị muốn con gái có tương lai tươi đẹp”

 photo 2_zps9db3b4d8.jpg

Câu nói thấm đẫm nước mắt của người mẹ đã gần như bất lực trước căn bệnh thế kỉ quái ác cứ ám ảnh mãi trong tâm trí tôi. Đúng là “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình, Tình mẹ tha thiết như dòng suối ngọt rì rào…”. Chị Ngà một người mẹ bình thường như bao người mẹ khác. Chị thương con, yêu con bằng một thứ tình yêu bao la vô bờ bến. Tuy nhiên, thật là bất hạnh cho người phụ nữ ấy và cả đứa con gái xinh xắn mà chị yêu thương hết mực, chị không còn nhiều thời gian giành để chăm lo cho con như bao người mẹ khác. Giai đoạn cuối của căn bệnh cũng đồng nghĩa với việc người phụ nữ còn khá trẻ này không thể ôm lấy và che chở cho đứa con bé nhỏ được lâu nữa.

Đến với gia đình cháu Huệ và chị Ngà vào buổi trưa mùa thu se lạnh của vùng nông thôn Thái Nguyên, tôi không khỏi thắt lòng khi nhìn người thiếu phụ với những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt góc cạnh nhưng còn khá duyên dáng. Theo dòng cảm xúc chị tâm sự về cuộc đời. Chị lấy chồng rồi sinh con như bao người con gái khác. Rồi chị có con. Nhưng thật không may, khi con gái lên 4 tuổi, chồng chị mắc vào tệ nạn xã hội và mất đi. Anh ra đi để lại cho chị không chỉ bao nỗi nhọc nhằn, tủi hờn mà còn để lại luôn cho chị cái căn bệnh kinh khủng này. Để giờ đây chị vật vã trong nỗi đau cả về tinh thần và thể xác.


 photo 1_zps11c28a3e.jpg

Cháu Huệ và chị Ngà

Chị đang vừa cố gắng chiến đấu từng ngày với bệnh tật vừa tranh thủ chăm sóc cho con gái hết khả năng có thể trước khi tử thần mang chị đi khỏi con. Giờ chị không còn khả năng lao động nữa mặc dù vẫn dùng thuốc nhờ chị gái lấy từ trung tâm xã hội tỉnh đều. Chị đang yếu đi nhanh chóng vừa vì bệnh đã bước vào giai đoạn cuối, vừa vì ăn uống không đầy đủ và vừa vì lo lắng cho tương lai của con gái. Nhà có 2 sào ruộng bà ngoại vừa chia cho hai mẹ con chị cũng không thể canh tác. Trước đây chi đã được hỗ trợ cho lợn để nuôi nhưng sức yếu quá chị đã phải bán đi trang trải tiền thuốc thang. Chị nói: “Trong nhà hiện giờ không có một nghìn nào cả”. Cháu và chị đã từ rất lâu không biết đến một bữa cơm đủ no là gì. Cũng may hàng xóm, anh em bên cạnh giúp đỡ. Chị cũng chia sẻ: “Gạo thì đi xin. Nhưng thường thì hai mẹ con ăn nhờ nhà mọi người, anh chị hàng xóm mỗi nhà một bữa vì đâu có sức để đi làm. Trưa nay còn bát gạo, dàn mướp trước nhà cũng có 2,3 quả chắc chị hái nấu canh ăn tạm thôi”. Chị đưa tay gạt đi dòng nước mắt tuyệt vọng: “Chị đã hết hy vọng nhưng chị muốn con gái chị có tương lại tươi đẹp”.

Cháu Huệ một cô bé nữ sinh trung học xinh xắn, ngoan ngoãn. Cháu luôn có ý thức thương mẹ, chăm lo cho mẹ dù đang ở tuổi ăn tuổi lớn. Đi học về là cháu xăm xăm chạy vào bếp nhóm bếp nấu cơm. Việc giặt giũ, cơm nước hay những việc vệ sinh nhà cửa cá nhân cũng một tay cháu làm hết. Thi thoảng chị Ngà thương con gái vất vả mới cố gượng dậy nấu cho con gái bữa cơm đạm bạc. Nhiều khi chị cũng tủi nhục tới mức khóc thành tiếng trước mắt con vì con chỉ xin hai nghìn mua giấy kiểm tra mà chị cũng không thể đáp ứng cho con. Nhà nghèo quá chính chị còn không biết là có cho cháu học hết được cấp 2 hay không nữa. Cũng may, hội phụ nữ thương cảnh hai mẹ con nên hỗ trợ cho hai mẹ con một ngôi nhà kiên cố tránh mưa tránh nắng; cháu đi học không mất học phí sách học vì được mượn, vở cháu đang dùng thì cháu được thưởng học sinh tiến tiến, học sinh giỏi nhưng chỉ đủ cho học kỳ I còn học kỳ II thì chưa biết lấy đâu.

 photo 3_zpsdc4624cb.jpg

Góc học tập đơn sơ của cháu Huệ

Đồ dùng trong nhà không có gì ngay cả bộ bàn ghế để ngồi cũng không. Chiếc bàn cháu học chỉ là một thùng đồ bằng gỗ mà bác hàng xóm cho. Đáng giá nhất chỉ là chiếc xe đạp cũng đã cũ hỏng. Nhưng đến hai nghìn chị cũng không có cho con mua giấy kiểm tra thì lấy đâu ra tiền sửa xe cho con đi học. Chiếc xe cứ dựng ở góc nhà lâu lắm rồi. Hàng ngày, cháu Huệ vẫn phải đi bộ tới trường cách nhà 5km. Chị nói :”Dù sống vất vả như thế nhưng chưa bao giờ cháu nó kêu ca với chị câu nào. Chị càng thương cháu. Sao cái hoàn cảnh của chị lại khổ thế!”.

 photo 4_zps6a0595ee.jpg

Chiếc xe đạp cũ đã hỏng

Tôi đã từng đọc được một câu nói : “Nơi nào có tình thương yêu, thì nơi đó luôn có những điều kỳ diệu” (Loilla Cather). Tôi tin vào điều đó. Tình thương yêu của chị Ngà giành cho con gái, của cộng đồng và của tất cả chúng ta giành cho hai mẹ con chị sẽ giúp cho ước muốn của chị trở thành hiện thực; giúp con gái chị-cháu Huệ có được “Một tương lai tươi đẹp” và tạo nên điều kỳ diệu giữa đời thường.

Trần Thùy Anh
Thái Nguyên, tháng 9/2013

This entry was posted in [27-TN] Chị Ngà và căn bệnh thế kỉ, 1. Những câu chuyện nhỏ của con and tagged , . Bookmark the permalink.

One Response to “Chị đã hết hy vọng nhưng chị muốn con gái có tương lai tươi đẹp”

  1. Thuỷ Tiên says:

    Nhờ các cô chú gưi lời nhắn tới chị Huệ:

    Chị Huệ ơi, chị em mình cùng cố gắng học giỏi nhé.
    Chúng em sẽ luôn ở bên chị.
    Hẹn gặp chị một ngày nào đó.

    Thuỷ Tiên và Mai Liên.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *